Xin lỗi em Lê Thu

+ Ngọc Toàn

Chiều thứ bảy tan sớm,
Đường Cầu anh vờ hỏi,
Em cho thêm dòng số,
Đôi tim cùng man mác,
Thế là mình mến nhau.

Hết một tuần đắn đo,
Tối thứ bảy trời xanh,
Trong lòng ghim cô lạnh,
Đánh liều bấm dòng số,
May mắn chính là em.

Em cho anh địa chỉ,
Phố An đèn tranh tối,
Tình yêu lan ánh lửa,
Anh tìm được nhà em,
Ngõ xanh như mơn man...

Rồi nhanh nhanh hẹn hò,
Ngỡ như là biết trước,
Mong là duyên sẽ bền,
Đôi ngày một lần gặp,
Ba hôm hẹn chơi xa.

Sáng cuối tuần sắm đồ,
Phố Quý luôn đông vui,
Thanh niên những nụ hoa,
Trong nắng nhẹ đầu hè,
Trôi như mãi vẫn trôi,
Chỉ còn Em với Anh.

Anh đưa ví cho em,
Em lén xem giấy tờ,
Biết là anh kém tuổi,
Em buồn nhiều không em,
Môi hoa chúm chím tươi.

Chiều Đồng Mô nắng vàng,
Ngồi bên hồ gió vắng,
Hoang dại với cỏ cây,
Đôi trẻ ngắm hoàng hôn,
Em ngả dựa vai anh,
Choàng vai rồi ôm eo,
Bạo dạn siết vòng tay,
Rạo rực thấm thịt da,
Môi hôn ướt còn tê,
Mắt phượng si dại mê...

✽✽✽✽✽

Hai tuần thôi em nhỉ,
Như định mệnh lúc nào,
Từ mình mến đến yêu,
Để anh ngỡ là nhẹ,
Mà đến giờ đậm thương,
Vương từng chi tiết nhỏ.

Một ngày một chờ mong,
Em dịu dàng thánh thót,
Anh hoài bão nghị lực,
Đôi môi em quyện chặt,
Vòng tay anh ghì khắp,
Anh đưa em mọi nơi,
Cầu Thăng Long gió mát,
Quán Thanh Xuân nước ngọt,
Hai tháng bao lần vui,
Tình yêu như trái chín.

Công viên nước Hồ Tây,
Mình vui chơi cả ngày,
Làn da em trắng muốt,
Dáng hình em đẹp lắm,
Đầy đặn đều đủ đầy,
Diễn viên cũng mộng mơ,
Đủ các màn vui nước,
Anh gắn cả vào em,
Suốt cả ngày hạnh phúc,
Tối về qua Hồ Tây,
Mình chụp ảnh kỷ niệm,
Gương mặt em mãn nguyện,
Nét mặt anh ngời sáng.

✽✽✽✽✽

Và mình muốn lấy nhau,
Muốn thành chồng và vợ,
Anh đưa em gặp mẹ,
Ngỡ hạnh phúc sẽ tròn,
Ai ngờ được số phận,
Là anh lỗi hoàn toàn.

Anh đã ứa nước mắt,
Một bên mẹ bên em,
Mẹ nằm nghiêng nói khẽ,
Những lời không muốn nghe,
Cay đắng và chán nản,
Một lần lại một lần,
Thương mẹ đã quá khổ,
Anh đã lỗi với em.

Em tặng anh áo kẻ,
Màu vàng đúng của anh,
Anh mặc hơn mười năm,
Bạn ngợi khen hết lời,
Cả khi đã kết hôn,
Cô ấy nói đẹp nhiều.
(Anh phũ phàng quá lắm...)

Năm năm sau em nhắn,
Rằng em đã có chồng,
Cùng hai con yêu dấu,
Hỏi thăm anh làm gì,
Đã vợ con gì chưa.

Anh không dám nói nhiều,
Sợ làm khổ em thêm,
Không dám lưu số thoại,
Cũng ngỡ là sẽ quên,
Mà đến giờ vẫn nhớ,
Ngày ấy trên phố Quý,
Để bây giờ hối tiếc,
Không còn gặp được em...

Hôm chia tay em khóc,
Suốt một ngày phố Nguyễn,
Sáng sớm anh với em,
Bao lời mê rắm rối,
Trưa công việc bộn bề,
Em vẫn không muốn về,
Lặng ngồi ngẩn thẫn thờ,
Níu kéo phút chia đôi,
Mong ngày thêm dài mãi,
Duyên chẳng phải lìa tan.

Em không muốn ăn gì,
Mặc anh xin nài nỉ,
Em chọn chút bánh mì,
Càng thêm đau duyên ly,
Chiều anh đến chở đi,
Em vẫn ngồi ướt mi,
Ngước nhìn sưng đớn đau,
(Anh thương em mãi mãi ...)

Mình lại hôn dưới trăng,
Bên lề đại lộ Lạc,
Thơm mùi rơm mới gặt,
Em lại trao cho anh,
Những nụ hôn quyện lưỡi,
Em lại cho anh ăn,
Hai trái sữa của em,
Em hỏi nhỏ quá à,
Anh khen vừa đẹp lắm,
Và em cho anh mềm,
Thầm kín người thanh nữ,
Anh cũng cho em hôn,
Mạnh mẽ người thanh niên,
Chỉ còn điểm cuối cùng,
Là tình yêu gìn giữ.

✽✽✽✽✽

Nhưng rồi anh vẫn đến,
Căn nhà nhỏ ngõ xanh,
Tình yêu đâu có quên,
Mình ngồi lặng bên nhau,
Em bảo nếu trời Tây,
Em sẽ cho tất cả.

Em bảo chia tay rồi,
Mỗi tuần anh phải đến,
Vài lần cho em quen,
Anh ngu ngốc lại nghĩ,
Thế sao chia tay được,
Nên ngớ ngẩn phũ phàng,
Lạnh lùng vờ quên em...

Để em rơi nước mắt,
Nhòa những dòng mực xanh,
Trong thư tình tuyệt vọng,
Đầy ngọt ngào cay đắng,
Trộn nhớ nhung yêu thương,
Trách hai lần anh gặp,
Mà như không thấy em...

Để anh giờ báo ứng,
Nước mắt vẫn chưa ngừng,
Hoà những dòng thơ yêu,
Cùng con tim có tội,
Chưa vợi nhớ thương em,

Bao lần mở lại thư,
Bao nhiêu lệ dâng thoát...

Hôm qua tìm ngõ xanh,
Cùng nhà nhỏ em yêu,
Ngõ đã không còn xanh,
Nhà cũng không tìm thấy,
Còn em xa lắm rồi...

06/2023